TRANG CHỦ   THƯ VIỆN SÁCH   TRUNG TÂM TỪ THIỆN XH PHẬT QUANG   LIÊN HỆ   GỬI TIN
Home You are here: Home KHÓA TU MÙA HÈ 2010 Đức hy sinh của người mẹ
 

THÔNG TIN LIÊN HỆ

- ĐĐ. Thích Minh Nhẫn, Chùa Phật Quang, 83.Quang Trung, TP. Rạch Giá, Kiên Giang.
Tel: +84. 982760624 - Email: tminhnhan@163.com
- Trung tâm Từ thiện xã hội Phật Quang: ấp Tân Hưng, xã Mỹ Lâm, huyện Hòn Đất, Kiên Giang
. Tel: +84.77.3890954
. Fax: +84.77.3740235

- Tài khoản cần liên hệ:
Ngân hàng Sài Gòn Thương Tín chi nhánh Kiên Giang
Chủ tài khoản: Tu Thanh Dat (Thich Minh Nhan)
Số tài khoản: 070005352507

Liên kết

x

Chùa Sùng Đức

 
   
Đức hy sinh của người mẹ PDF. In Email
Viết bởi Minh Triết   
Thứ bảy, 24 Tháng 7 2010 10:13
Bài dự thi đạt giải ba cuộc thi viết về "Mẹ" tại Khóa tu mùa hè 2010 của bạn Nguyễn Hải Đăng.

Trong cuộc sống bộn bề với công việc, tôi bất chợt nhận ra rằng còn một thứ gì đó rất thiêng liêng và rất quan trọng hơn cả bất cứ cái gì khác trên cõi đời này. Đó chính là tình cảm của mẹ. Có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là cha, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người mẹ sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.

Mẹ tôi không may mắn như những người mẹ khác. Trong suốt cuộc đời mẹ có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bảy mươi sáu tuổi khi đã đi được gần hết chặng đường của đời người, mẹ đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật. Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm bệnh cao huyết áp, gai cột sống và bệnh thấp khớp. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ mẹ cũng tươi cười và hăng say trong mọi công việc. Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay. Thay vì những cánh tay sạm nắng và rắn chắc, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày thưa thưa, hai gò má cao cao và khuyết lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió, tóc của mẹ đã bạc trắng đi rất nhiều, làn da cũng đã xuất hiện những đốm đồi mồi, không còn mịn màng như trước nữa. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của mẹ, mẹ luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.

Trước đây, gia đình tôi không ấm êm như bao gia đình khác cùng thôn xóm, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng mẹ chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Mẹ cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình bằng tất cả các nghề trong cuộc đời như: làm ruộng, trồng rau, nuôi cá, nuôi heo, rồi đến chuyện bán cóc ổi ngoài vỉa hè...Và còn rất nhiều nữa.

Hàng ngày, tiếng gà chưa kịp gáy sáng là mẹ đã lom khom thức dậy nấu cho gia đình một nồi cơm, rồi sau đó mẹ ra sau vườn hái rau để đem ra chợ bán. Đoạn đường từ nhà ra đến chợ rất xa, khoảng vài cây số, vì tiết kiệm và chắt chiêu từng đồng để lo cho gia đình nên mẹ không chịu đi xe ôm mà phải lội bộ, và khi tới lúc mặt trời đã ngã bóng thì mẹ mới về tới nhà. Vào những buổi tối đi ngủ mẹ thường quạt cho tôi và hát cho tôi nghe những bài hát dân ca mà mãi đến tận bây giờ tôi còn nhớ mãi. Có biết đâu trong giấc ngủ ngon say sưa đó mà mẹ phải thức suốt thâu đêm. Đến những khi tôi thèm ăn thịt cá, mẹ cũng vì tôi không ngại gió mưa lặn lội ra đồng, ra sông giăng lưới, để cho tôi có được bữa cơm ngon. Và có biết đâu, trong miếng ăn ngon đó của tôi đã có biết bao nhiêu giọt mồ hôi và công sức của mẹ. Khi tôi ốm đau nằm trên giường, mẹ chính là người đầu tiên quan tâm chăm sóc cho con từng bát cháo, từng viên thuốc. Trong sâu thẳm trong trái tim của mẹ chỉ cầu mong sau cho con mình mau sớm hết bệnh, mẹ không nói nhưng tôi có thể cảm nhận được điều đó trong trái tim mình. Những lúc tôi vui, buồn trong cuộc sống thì mẹ cũng chính là người đầu tiên chia sẽ nỗi lo âu và hạnh phúc đó.

Đó là một thời thơ ấu được sống trong vòng tay yêu thương và trìu mến của mẹ. Nhưng than ơi! Thời gian lại không cho phép, mái tóc mẹ đã dần bạc đi trong sương sớm. Bây giờ có những lúc phải đi xa để viếng ông bà, đường sốc thì những cơn đau dạ dày của mẹ lại tái phát. Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 34-39 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, mẹ vẫn cố gắng thức dậy sớm để đắp chăn cho tôi, và mẹ vẫn lợm khợm để quét dọn và tưới cây cối. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người mẹ giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày mẹ tôi làm những công việc như vậy thì tối đến  những cơn đau quằn quại lại hành hạ, nào là đau dạ dầy, nhức khớp rồi đến đau cột sống,... Nhìn khuôn mặt mẹ nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà mẹ phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy mẹ như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Mẹ ơi! giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho mẹ, giá như con có thể giúp mẹ kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho mẹ vào lúc này để mẹ được vui hơn, con sẽ làm tất cả, mẹ hãy nói cho con được không?

Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm mẹ, xoa dầu cho mẹ, trong lòng tôi chỉ muốn nói với  mẹ : “ Mẹ ơi, đừng có làm nữa, con có thể phụ tiếp mẹ một tay để mẹ không phải bị những căn bệnh đó hoành hành”. Nhưng có lẽ mẹ buồn và thất vọng về tôi nhiều lắm, vì trước đây tôi đã mơ lớn lên sẽ học thật giỏi để trở thành một bác sĩ có thể giúp trị bệnh cho mẹ tôi và những người xung quanh. Nhưng đó chỉ là ước mơ, tôi đã không đi vào ngành bác sĩ mà học kế toán. Trong quá trình học tôi cảm thấy hụt hẩng và bế tắc, có những lúc muốn buông xuôi cho đời tôi chảy theo dòng nước. Nhưng với ý chí và nghị lực của mẹ đã giúp cho tôi vượt qua tất cả.

Mẹ luôn nói rằng mẹ sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Mẹ rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Tôi được nghe bà ngoại kể ngày xưa mẹ học rất giỏi nhưng nhà nghèo và do chiến tranh xảy ra nên mẹ phải nghỉ học. Vào những lúc rãnh rỗi mẹ thường kể cho chúng tôi nghe về những kinh nghiệm chiến đấu của mẹ. Trong chiến tranh mẹ là lực lượng hậu cần nuôi cán bộ, còn bây giờ mẹ là người nuôi chúng tôi khôn lớn thành người, luôn bày dạy cho chúng tôi những điều hay lẽ phải trong cuộc sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục mẹ lắm, mẹ thuộc hàng mấy trăm câu hát ca dao, hàng chục câu châm ngôn,…Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi luôn biết ơn mẹ rất nhiều, mẹ đã dành cho con một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời mẹ dạy để sống, lấy mẹ là gương sáng để noi theo.

Nhưng cuộc đời mẹ bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì  nhìn lại mẹ đã trở thành một cụ già với đôi tay run run và đôi chân yếu ớt. Mẹ ơi! Con thương mẹ lắm lắm. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, tôi phải cố gắng tập cuộc sống tự lập vì tôi biết mẹ sẽ sống với chị em chúng tôi trong một thời gian ngắn ngủi nữa mà thôi. Không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa. Cảm ơn mẹ, mẹ đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho ông bà, cha mẹ của mình, tha thứ cho tất cả mọi người, khi họ nóng giận và nỡ mắng mình bởi họ luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.

Mẹ ơi! Mẹ hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời khuyên dạy của mẹ, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn mẹ, sẽ sống theo gương sáng mà mẹ đã rọi đường cho con đi. Là hành trang cho con bước vào đời. Hình ảnh của mẹ sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm mẹ dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình. Và hàng phút, hàng giờ con luôn cầu chúc sức khoẻ cho mẹ. Ôi người mẹ yêu quý nhất của đời con.

(Nguyễn Hải Đăng - PD: Thiện Tài)


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Cập nhật ngày Thứ bảy, 24 Tháng 7 2010 11:09
 
   
 

Please contact us now !
Thiet ke web - ViNa Design
Bạn chọn loài hoa nào sẽ trở thành Quốc hoa của Việt Nam
 

Thăm dò ý kiến

Quý vị biết đến website này qua đâu?
 

Online

Hiện có 5 khách Trực tuyến

Thông tin truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay210
mod_vvisit_counterHôm qua252
mod_vvisit_counterTuần này462
mod_vvisit_counterTháng này1682
 
Copyright © 2005 - 2009 By Chùa Phật Quang. Powerd by Việt Đông Corporation. All Rights Reserved.
Top