|
Tôi
bần thần nhìn hàng khói nghi
ngút đang lan tỏa, vẫn là mùi
hương trầm quen thuộc xưa nay má
tôi hay thắp trên bàn thờ. Nhưng
lần này thì khác, tôi đang thắp
nén nhang tiễn đưa má. Tiếng gõ
mõ tụng kinh đều đều của vị sư
vừa quen vừa lạ. Hồi còn sống má
thường tụng kinh mỗi tối. Trước
kia má không máy tin, nhưng từ
sau khi bị tai biến mạch máu não,
má như đã về gần thế giới bên
kia hơn. Má ngồi hàng giờ trước
bàn thờ, lau chùi mấy tấm ảnh cũ,
sắp xếp lại bình hoa… Tôi đâu có
ngờ má soạn chỗ cho mình sớm thế.
Cảnh thì còn đây mà người đâu
chẳng thấy! Trên bàn, vỉ Alaxan
đang uống dỡ còn vài viên, chai
dầu nóng chưa đậy nắp lại chắc
là má vừa mới xức. Ngón tay trỏ
của má vẫn còn băng chưa lành.
Mới sáng má còn tươi cười mở
cổng cho tôi đi làm, chiều về má
đã chết trên giường, thanh thản
như đang nằm ngủ, cái ti vi
trắng đen vẫn phát chương trình
cải lương mà má thích. Nhà có ti
vi màu nhưng má chẳng bao giờ
dùng đến, chỉ xài mỗi cái ti vi
cũ mà thôi.
Khi
đi làm có đồng ra đồng vô, không
để thua kém những gia đình hàng
xóm, tôi cũng mua một cái ti vi
màu mới cáu. Nghĩ tiết cái ti vi
cũ còn tốt, má mang để dưới bếp.
Lúc đầu má cũng thích cái ti vi
mới, nhất là khi xem Tây Du Ký,
cảnh bảy con yêu nhền nhện mang
bảy sắc áo khác nhau xanh đỏ tím
vàng rực rỡ. Má cùng xem với con
cháu, khen cảnh này hay, cảnh
kia đẹp. Nhưng không như ngày
xưa chương trình truyền hình chỉ
có một kênh duy nhất, tối tối cả
nhà quây quần cùng nhau xem. Nay
tôi thì thích đá banh mà thằng
cu Tí cũng không chịu thua, lúc
nào cũng giành coi phim hoạt
hình. Đi thì thôi, cứ về đến nhà
là cha con lại cãi nhau. Những
lúc như thế tôi thường quát bảo
con đi học để tôi coi thời sự
khiến thằng nhỏ cứ thút thít
khóc. Thế là má lại vỗ về cháu
nội, bảo xuống bếp coi ti vi đen
trắng với má. Có hôm thằng cu Tí
nghịch, giấu cái remote khiến
tôi cáu đánh cho một trận. Má
vừa can con trai, vừa vỗ cháu
nội. Tôi không thích má chiều
cháu quá, sợ hư. Nhưng tôi cũng
chẳng bao giờ la con khi nó yêu
sách này nọ với má.
Cũng
chỉ là những chuyện cỏn con như
thế, tôi không biết được một
ngày 24 giờ má tôi làm gì, sống
ra sao? Tôi cũng không bao giờ
nghe má than van về những căn
bệnh của người già luôn hành hạ
má. Nhìn những viên thuốc uống
dỡ còn lại trên bàn, tôi ứa nước
mắt. Không biết má tôi đã khám
bệnh ở đâu, ai đưa đi hay là má
xem quảng cáo rồi tự mua thuốc
uống? Trước đây tôi cũng không
để ý rằng càng ngày má tôi càng
trở nên lỗi thời trong chính căn
nhà của mình. Má không dám đụng
vào bếp gas vì sợ nổ. Má cũng
rất ớn dàn máy hát với bao nhiêu
là dây điện nút xanh nút đỏ. Chỉ
có mỗi cái ti vi cũ là chịu phép
má, khi mất hình, má vỗ mạnh vào
nó là hình lại có ngay mà chẳng
sợ hư hao gì. Càng nhìn cái ti
vi cũ, hình đã nhòe, tiếng không
còn rõ, tôi càng thấy thương má.
Nhà có bao nhiêu đồ đạt tiện
nghi hiện đại nhưng má chỉ xài
toàn đồ cũ. Vậy mà bao nhiêu lần
tôi cau có bảo má mở nhỏ ti vi
để khỏi ảnh hưởng đến chương
trình của tôi. Những hôm tôi đi
làm về muộn, má cặm cụi cả ngày
bên bếp dầu cũ để cả nhà vẫn có
cơn canh nóng sốt, vậy mà tôi
chẳng đụng đũa đến, bảo ăn ở cơ
quan rồi.
Giờ
tôi mới nhận ra má tôi cô đơn
biết chừng nào trong những năm
qua dù đang sống bên con cháu. |