|
Mẹ!
Vu lan về lòng con đong đầy nỗi
nhớ. Nhớ nơi cằn khô yêu dấu có
mẹ của con,
người
mẹ suốt cuộc đời tần tảo. Mẹ
biết không, Sài Gòn mùa này
đang mưa, xen một chút se se
lạnh. Mưa Sài Gòn thường xuất
hiện bất ngờ, như sự đỏng đảnh
của con gái. Mưa rồi tạnh. Không
dai dẳng như mưa quê mình nhưng
nó cũng đủ làm con gái mẹ cảm
lạnh vì cái tính đãng trí hay
quên mà ngày xưa thường bị mẹ
mắng, nhưng cặp táp con lúc nào
cũng có áo mưa mẹ xếp sẵn nên
hiếm khi con bị dầm mưa.
Nhiều khi vọng tưởng con cũng
muốn lang thang dưới mưa Sài Gòn
để tìm cảm giác xưa, nhưng con
biết chắc sẽ không ai đón mình
với chiếc khăn lông và lời mắng
yêu nên đành ghé lại mua vội
chiếc áo mưa bên đường. Với lại
hình như mưa Sài Gòn không lành
như mưa quê mình mẹ ạ, dầm mưa
là con bị cam liền.
Cái lạnh Sài Gòn cũng lạ lắm chỉ
se se, nhưng ra phố cũng đủ màu
sắc của áo ấm, con của mẹ cũng
khoác vào chiếc áo ấm, không
phải để chống lạnh mà muốn tìm
lại hơi ấm của chiếc áo ngày xưa
mẹ đan cho con vào những ngày
đông rét cắt da quê mình, để có
được cảm giác đang được sống
giữa mùa Đông “ấm áp” bên mẹ.
Con nghĩ đó là cảm giác chung
của những người con xa xứ, xa
mẹ.
Ngày con bước chân vào cửa Phật,
mắt mẹ dõi theo con thật buồn
nhưng mẹ vẫn ủng hộ con đường
con đi. Con biết tình thương của
mẹ vẫn mãi theo con, con ra đi
hành lý mang theo là tình thương
vô bờ của ba mẹ, một mầm Bồ đề
mới nhú và cặp kiếng màu hồng
nhìn cuộc đời.
Nhưng cuộc đời chắc chắn không
chỉ có màu hồng, điều này khi xa
vòng tay ba mẹ con mới hiểu. Có
những lúc con an lạc hạnh phúc,
vững bước trên con đường mình đã
chọn, cũng có đôi khi những
chướng duyên làm con thấm mệt,
mỏi gối chùn chân. Nhưng con là
con của mẹ, một người mẹ không
viết nổi tên mình mà nuôi đàn
con bốn đứa đều thành danh. Các
anh em con luôn ở gần mẹ, nhưng
mẹ thương con nhất, đi đâu mẹ
cũng khoe mẹ có đứa con gái là
Ni cô.
Con tự hứa với mẹ, hứa với lý
tưởng mà con đã chọn là con sẽ
cố gắng và cố gắng thật nhiều để
đền đáp tứ ân trong muôn một. Mẹ
biết không, mỗi lần tụng kinh
Phổ Môn con hay lan man, có khi
nào mẹ là một vị Bồ tát hóa thân
vào cuộc đời cho anh em con tình
yêu vô bờ. Người ta thường nói
không có tình thương nào ví bằng
tình mẹ, điều đó quả không sai.
Màu chiều đã nhạt, hoàng hôn
loang dần, không gian khoác lên
mình một màu thanh bình, dù
ngoài kia là phố chợ phồn hoa.
Tiếng chuông chiều như đưa con
người về với thực tại, với bản
thể chân như. Thầm khấn nguyện
cho mẹ luôn an lành để con được
mãi nương về. |