|
Đêm
từng đêm, mẹ đến ôm tôi vào lòng
cho dù tôi chẳng còn bé nữa.
Không khác gì thời ấu thơ, mẹ
cuối xuống vuốt mái tóc dài và
hôn lên trán tôi.
Tôi
không biết từ khi nào những cử
chỉ âu yếm của mẹ bắt đầu khiến
tôi bực bội. Cũng đôi tay mẹ
vuốt mái tóc tôi nhưng nó khiến
tôi có cảm giác thô ráp nơi làm
da non nớt của mình. Rồi một đêm
nọ, tôi đã đẩy mẹ ra và phụng
phịu:
“Đừng mà mẹ! Tay mẹ thô quá.”
Mẹ
lặng thinh nhưng từ đó không bao
giờ mẹ tôi còn gần gũi, ôm ấp
tôi bằng những cử chỉ quen thuộc
nữa. Rất lâu sau đó, tôi cảm
thấy hối hận vì những lời nói
của mình nhưng vì tự ái nên tôi
không nói lời xin lỗi mẹ.
Nhiều năm đã trôi qua, sự việc
tối hôm đó vẫn luôn ám ảnh,
thoắt ẩn thoắt hiện trong tâm
trí tôi. Nó khiến tôi mất đôi
tay mẹ, mất nụ hôn chúc ngủ ngon
của mẹ.
Lại
bao năm nữa dần trôi, tôi không
còn là một cô bé nữa, mẹ đã
ngoài 70 và đôi tay mà tôi từng
cho là thô kệch ấy vẫn đang làm
việc cho tôi, cho gia đình. Bà
là bác sĩ của chúng tôi - chạy
tới tủ thuốc lấy thuốc đau bụng
cho gái nhỏ hay lấy bông băng
làm dịu đi cái đầu gối trầy xước
của cậu con trai. Mẹ nấu món gà
chiên ngon nhất thế giới… tẩy
sạch những vết bẩn trên quần
jean xanh mà tôi đã chịu thua…
Trải
qua nhiều năm, trước khi những
máy móc hiện đại ra đời, biết
bao nhiêu công việc cực nhọc đã
đi qua dưới bàn tay mẹ. Bây giờ
con cái tôi đã trưởng thành và
đã rời nhà ra đi. Mẹ cũng không
còn cha bên cạnh nữa. Vào những
dịp lễ lạt, tôi thường sang nhà
bên cạnh ngủ với mẹ một đêm. Nhớ
có lần vào đêm trước ngày lễ tạ
ơn, tôi ngủ quên trong căn phòng
thời thơ bé ngày xưa. Một bàn
tay thân quen hơi ngập ngừng vén
mái tóc tôi rồi một nụ hôn êm ái
chạm vào trán tôi.
Trong trí nhớ, đã hàng ngàn lần
tôi nhớ lại cái giọng gắt gỏng
trẻ con của mình than van “Đừng
mà mẹ! Tay mẹ thô quá”. Một cách
vô thức, bất giác tôi cầm lấy
tay mẹ trong tay mình và bật
thốt ra rằng đêm hôm đó tôi đã
cảm thấy mình có lỗi như thế nào.
Tôi tưởng mẹ vẫn nhớ chứ, nhưng
mẹ không biết tôi đang nói về
đêm nào. Bà đã tha thứ, đã quên
từ rất lâu rồi.
Đêm
đó, tôi ngủ ngon lành như một cô
bé bên vòng tay chăm sóc của
người mẹ thân yêu, tuyệt nhiên
không còn chút mặc cảm tội lỗi
gì hết. |