|
Tháng
bảy âm lịch, mùa Vu Lan báo hiếu
lại về trong niềm tôn kính, lòng
hiếu thảo, tình cảm ấm áp cũng
như trong nỗi nhớ vô bờ của
những người con dành cho Mẹ.
Mùa Vu Lan, người ta gắn bông
hồng đỏ cho người còn Mẹ, bông
hồng trắng cho người đã khuất
dáng Mẹ hiền. Nghi thức mang
tính tượng trưng mà đầy ý nghĩa,
như để nhắc nhở rằng “Ta còn có
Mẹ, đó là niềm hạnh phúc nhất
trần gian, có đốt đuốc đi khắp
thế gian cũng không tìm lại được
Mẹ hiền”. Không biết tự bao giờ
nghi thức này được giới Phật
giáo Việt Nam thực hiện, chỉ
biết đi cùng với nghi thức này,
mỗi mùa Vu Lan về người ta lại
nhớ đến bài thơ “Bông hồng cài
áo” của thầy Nhất Hạnh và ca
khúc phổ thơ cùng tên của nhạc
sỹ Phạm Thế Mỹ.
Chính lễ Vu Lan - rằm tháng bảy
năm nào tôi cũng đi chùa lễ Phật.
Lúc nhỏ đi với Bà nội, với Má,
sau này lớn đi với bạn bè, hoặc
đi một mình. Nhưng... ít khi
được gắn bông hồng! Hồi trước,
thời buổi khó khăn, những lễ
nghi hình thức cũng ít được bày
vẽ nhiều, có chăng chỉ một vài
nơi, số ít chùa tổ chức, mà cũng
chỉ trong nhóm các phật tử quen
thuộc. Sau này thì khác, cứ đến
cổng chùa là ai cũng được gắn
bông lên ngực. Có điều... chẳng
hiểu sao tôi lại không thích lắm
với việc phải “kê khai” Còn hay
Mất, phải xếp theo hai hàng, hai
bên riêng biệt để nhận 2 màu hoa
khác nhau. (Dù mình còn có Mẹ,
có lý do để hãnh diện được gắn
trên mình bông hồng đỏ rực).
Hình như chính những phút thoáng
buồn của mấy đứa bạn thân, khi
được gắn lên ngực đóa hồng trắng,
và có lẽ chính những biểu hiện
“vô đạo” của một số người được
gắn bông đỏ, trong diện gắn bông
đỏ, đã khiến tôi... từ chối (hay
đúng hơn là tránh) nhận gắn hoa
trong lễ Vu Lan. Từng nhẹ nhàng
xếp bông hồng đỏ vào túi áo, tôi
cùng hòa mình với những đứa bạn
“hồng trắng” vào chùa lễ Phật,
trong niềm vui của những đứa con
đang hướng về người Mẹ kính yêu
của mình.
Đâu là Còn, đâu là Mất!? Nếu đã
hiểu lẽ đời thì sự Mất – Còn là
không thể cưỡng cầu. Biết là
buồn đau, mất mát to lớn không
gì bù đắp được khi mất đi Mẹhiền
yêu dấu (cũng như mất đi những
người thân yêu khác), nhưng đã
là quy luật của cuộc đời, ta
cũng đành chấp nhận.
Với tôi, vượt lên trên quy luật
cuộc sống, vượt lên trên lẽ đời
thường, Người Mẹ không bao giờ
mất đi cả. Như những bạn tôi
cũng đang tâm niệm như thế. Tôi
may mắn còn Mẹ, người Mẹ hiện
hữu giữa cuộc đời, vẫn ngày ngày
quan tâm, chăm lo cho từng bữa
ăn, giấc ngủ của con, cháu. Bạn
không còn Mẹ, không còn hình
dáng Mẹ hiền kề bên, nhưng bạn
vẫn còn Mẹ, trong tâm trí, trong
từng phút giây, từng ngày tháng,
từng hành động, việc làm của bạn,
nếu bạn luôn hướng về Mẹ, nghĩ
về Mẹ. Đâu có người Mẹ đúng
nghĩa nào rời bỏ con mình, kể cả
khi không còn hiện hữu bằng
xương bằng thịt trên cõi đời,
tôi vẫn tin Người Mẹ luôn có mặt
bên ta, luôn ở cạnh bên trong
những khi ta yếu đuối, cô đơn,
những lúc ta thất bại, chán
chường, khổ đau, tuyệt vọng...
Đó là khi ta cần có Mẹ nhất, và
ta luôn có Mẹ!
Sẽ không là bông hồng đỏ, cũng
không là bông hồng trắng. Bông
hồng của tháng bảy, của Vu Lan
để kính dâng lên Người Mẹ chính
là tôi, là bạn, là chúng ta,
những đứa con mãi mãi bé nhỏ,
dại khờ đang từng giờ, từng ngày
sống, hoàn thiện và nỗ lực vươn
lên trong tình thương bao la,
trong từng tiếng ru, lời dạy và
trong ánh mắt ấm áp, nhân từ,
hiền dịu... mãi mãi không bao
giờ tắt của Mẹ. |