|
Theo
truyền thống, dân tộc Việt Nam
thường thờ cúng ông bà tổ tiên
của mình và quan niệm rằng ông
bà tổ tiên sau khi chết không
mất, mà trở về với cội nguồn,
nghĩa là linh hồn từ đâu sanh ra
thì chết trở về nơi đó.
Như vậy dân tộc chúng ta từ xưa
đã hình dung ra hai loại hình
thế giới, thế giới âm và thế
giới dương. Người sống ở thế
giới dương và người chết ở thế
giới âm, mà dân gian thường nói
rằng sinh ký tử quy.
Vì vậy, truyền thống của nhân
dân Việt Nam là kính trọng ông
bà cha mẹ đang hiện hữu và kính
trọng cả ông bà cha mẹ đã qua
đời. Ðối với cha mẹ còn trên
cuộc đời, phải hết lòng hiếu
dưỡng, chăm sóc; không làm như
vậy là bất hiếu. Và đối với
người thân đã quá vãng, phải
phụng thờ, giữ trai giới để cầu
nguyện cho vong linh trở về cội
nguồn.
Nhờ tinh thần hiếu đễ như vậy,
nên khi Phật giáo du nhập vào
Việt Nam, người dân Việt đã tiếp
thu đạo Phật một cách nhanh
chóng. Ðức Phật đã dạy rằng
không có tội nào lớn hơn tội bất
hiếu và không có phước nào lớn
hơn là hiếu hạnh.
Có sự đồng cảm với tinh thần
Phật dạy về hạnh hiếu mà chủ yếu
được ghi trong kinh
Báo Phụ Mẫu
Ân, nhưng người dân Việt Nam lại cảm nhận sâu sắc kinh
Vu Lan Bồn hơn.
Thật vậy, như trên đã nói, nhân
dân ta thấm nhuần truyền thống
báo hiếu, nên khi tiếp thu câu
chuyện Mục Kiền Liên cứu mẹ
trong kinh
Vu Lan, đã dễ dàng
đồng cảm. Vì thế, kinh
Vu Lan được phổ biến
rộng rãi và thường được tụng hơn,
đặc biệt là trong mùa Vu lan.
Nương theo kinh
Vu Lan mới có mùa
Vu lan. Ðức Phật dạy
rằng muốn cứu cha mẹ có tội,
phải nhờ thần lực của mười
phương Tăng thanh tịnh; nhưng
phải tổ chức đúng mùa An cư của
chư Tăng, hay đó chính là mùa Vu
lan. Vì trong mùa này, chư Tăng
cấm túc an cư, tập trung tu hành,
nên định lực mạnh, mới tác động
được thế giới của người chết.
Trong kinh
Vu Lan ghi rõ rằng
Ðức Phật đã dạy Mục Kiền Liên
cúng dường những người như sau:
“…
Hoặc người thọ hạ kinh hành,
chẳng ham quyền quý ẩn danh lâm
tòng, hoặc người đặng lục thông
tấn phát, và những hàng Duyên
giác, Thanh văn, hoặc chư Bồ tát
mười phương, hiện hình làm sãi ở
gần chúng sinh, đều trì giới rất
thanh rất tịnh, đạo đức dày
chính định chân tâm…”.
Ðó chính là những người chân tu
để ngài Mục Kiền Liên hay chúng
ta cúng dường. Chính những người
tu hành phải đạt được trình độ
tu chứng như vậy thì việc cầu
nguyện mới có hiệu quả. Và nhất
là phải đúng mùa tu, tức mùa An
cư hay mùa Vu lan, mới có được
sự tu chứng này. Vì ngày thường,
chư Tăng phải lo nhiều Phật sự
khác, khó tập trung cao, khó có
định lực mạnh để cảm hóa linh
hồn của người đã khuất.
Ngoài ra, nhớ nghĩ đến những
vong hồn không may mắn, người ta
thường tổ chức cầu siêụ. Nhất là
nước Việt Nam chúng ta thường bị
các nước khác xâm chiếm và cai
trị khắc nghiệt. Vì thế, có
nhiều người phải chết trong uất
hận, được gọi là cửu hoạnh theo
kinh
Dược Sư. Người tu
theo đạo Phật cũng trang trải
tình thương đối với những người
không may mắn phải chết vì chiến
tranh, vì thiên tai, vì tai nạn
xe cộ, v.v…
Từ đó mà có thêm việc cúng chẩn
tế cô hồn từ ngày 15 đến 30
tháng 7. Ngày 30 tháng 7 cũng
chính là ngày vía Ðức Ðịa Tạng,
một vị Bồ tát có nguyện lớn là
thường vào địa ngục để cứu chúng
sinh ra khỏi cảnh giới khổ đau
cùng cực ấy.
Thấm nhuần tinh thần từ bi của
Phật giáo, hướng đến những linh
hồn không may mắn, người dân
Việt Nam thường tổ chức đàn chẩn
tế cô hồn. Người ta tin tưởng
rằng trong ngày lễ này, nương
nhờ thần lực gia trì của chư
Tăng thanh tịnh, linh hồn của
những người chết vất vưởng ngoài
đường, hay những linh hồn từ địa
ngục mới thoát ra, nói chung là
các loài cô hồn hoạnh tử đều
được hết khổ, được no đủ, được
an vui.
Mùa Vu lan, chúng ta báo hiếu
theo tinh thần Phật dạy, cầu
nguyện cho cửu huyền thất tổ,
cha mẹ hiện tiền hay đã khuất
bóng, cũng cầu cho những oan hồn
bất hạnh. Ðương nhiên chúng ta
phải nhớ đến những người đang
gánh chịu mảnh đời rất nhiều cơ
cực, khó khăn.
Tôi kêu gọi Tăng Ni, Phật tử mở
đàn chẩn tế cầu siêu cho người
quá vãng thì cũng cần giúp đỡ
đồng bào nghèo khổ, kém may mắn
trên mọi miền đất nước. Làm được
như vậy mới thể hiện trọn vẹn sự
báo hiếu của hàng đệ tử Phật
hiện hữu trên thế gian này chỉ
nhằm mang đến an vui, lợi lạc
cho mọi người. |